HÀNH TRÌNH TÌM CHÚA CỦA TÔI

Đan sĩ Paul Lý Bá Tính
    Chuyển dịch : Bảo Tịnh

HÀNH TRÌNH TÌM CHÚA CỦA TÔI  là quyển nhật ký của một đan sĩ thuộc
Dòng Xitô, ở miền tây nước Trung Hoa. Quyển nhật ký này đã được tìm
thấy dưới đống đổ nát của Đan viện trong những năm “cải cách văn hoá”
của đất nước. Người ta không biết vị Đan sĩ ấy hiện giờ ra sao nhưng
những điều ông viết đã ảnh hưởng không ít đến đời sống tâm linh của
những người tiếp cận nó, khiến họ tin và theo Chúa một cách âm thầm
quyết liệt như chính ông đã từng khám phá về Thiên Chúa trong suốt
cuộc hành trình đời Đan tu của mình. Đan sĩ ấy có tên là Paul Lý Bá
Tính, và quyển nhật ký của ông được chuyền tay một cách kín đáo, khởi
đầu bởi một chiến sĩ vệ quốc trong đoàn cải cách văn hoá của Nhà nước
Trung Hoa.

Chúng tôi gởi đến các bạn những mẫu chuyện có tính cách suy tư về
đời sống thiêng liêng… và cố gắng loại bỏ những gì không cần thiết,
nhất là những vấn đề chính trị đã ảnh hưởng không ít đến đời sống Kitô
giáo, nhất là ơn gọi đan tu. Vì thế các đề tài nêu lên không được liên
tục và đôi khi có dính dáng ít nhiều đến nhà nước Trung Hoa mà không
thể nào gạt bỏ được. Rất mong đón nhận trong tinh thần cởi mở.

Một

TÔI TIN CHÚA LUÔN HIỆN DIỆN BÊN TÔI,

Bầu khí trầm lặng trong Đan viện là một yếu tố quan trọng giúp tôi

sống kết hợp với Chúa mọi nơi, mọi lúc.
Nhớ lại những ngày đầu khi mới bước chân vào Đan viện, chính bầu
khí này làm tôi thấy cô đơn…, đã vậy, gặp được các đan sĩ, mừng muốn
chết, mong được chuyện trò đôi chút cho khuây khỏa, nhưng chỉ thấy
toàn điệu bộ cử chỉ ra dấu trả lời thôi. Thế là tôi lại rơi vào một
cõi vắng lặng khủng khiếp hơn.

Đúng là những ngày đầu tiên có hơi bị choáng. Choáng vì chưa quen
với bầu khí này và quan trọng nhất là choáng vì chưa biết sống đời cầu
nguyện liên lỉ với Chúa như thế nào.
Sau khi trải qua những năm thỉnh tu, tập tu, khấn tạm và cuối cùng
là khấn trọn, người ta đã dạy tôi cách cầu nguyện với Chúa và sống
thân mật với Ngài một cách tiệm tiến đến nỗi tôi không nhớ rõ đã học
bao nhiêu lần mà chỉ biết hiện nay tôi đang sống bầu khí cầu nguyện
liên lỉ trong Đan viện và đó là nhu cầu thực sự như dưỡng khí nuôi
sống tôi hằng ngày.
Tôi luôn ý thức rằng Thiên Chúa hiện diện trước mặt tôi, cùng ăn,
cùng uống, cùng sinh họat với tôi ; và quan trọng hơn cả là khi tôi
cùng cộng đòan cử hành phụng vụ thì Chúa cũng ở sát bên tôi để cùng
tôi dâng lời tạ ơn Chúa Cha mỗi giờ, mỗi ngày.

Lúc đầu, khi nghe huấn đức, cha Giáo Tập bảo là phải tập sống kết
hợp với Chúa như là một cuộc trò chuyện giữa hai người bạn thân, như
giữa thầy trò và thân mật hơn nữa là như giữa cha và con… Tôi thấy
điều đó thật xa vời và không biết đến bao giờ mình mới làm được. Rồi
thỉnh thỏang có chuyện buồn, chuyện lo và ngay cả khi đứng trước những
chọn lựa của tiếng lương tâm, tôi đến gặp cha Tập sư và cả cha Linh
hướng nữa để xin chỉ cho một giải pháp …, hầu như các ngài đều trả lời
cùng một ý là hãy cầu nguyện và hỏi ý Chúa xem sao ? Nhưng khi tôi hỏi
: làm sao hỏi được, thì các ngài bảo : Con cứ nghĩ, nếu Chúa ở địa vị
của con thì Chúa sẽ làm gì ? Rồi từ đó, hãy nghe tiếng lương tâm trả
lời và cố gắng làm theo cho thật ngay chính.

Dần dần lâu ngày, tôi cũng quen với cách sống như thế và luôn yêu
quý bầu khí tĩnh lặng vì đó là môi trường lý tưởng giúp tôi nhận ra sự
hiện diện của Chúa và đàm đạo với Ngài.
Tôi xác tín rằng Thiên Chúa luôn kề bên tôi, Ngài cùng tôi song
hành trện bước đường dương thế. Ngay cả những tư tưởng thầm kín nhất
của tôi Ngài cũng biết, Ngài biết không phải để trấn áp nhưng để giúp
tôi khai thông những bế tắt mà tôi hay bỏ qua hay xếp xó vào một góc
của bộ não để một ngày nào đó, khi đủ yếu tố sẽ bộc phát dữ dội.

Khi đã quen với nếp sống này, tôi thấy làm lạ là khi nghe có nhiều
người không tin nhận có Chúa, có Thượng đế. Để nhận biết có Thiên Chúa
đâu có gì quá khó như người ta tưởng. Cái khó của con người theo tôi,
là có tin nhận Thiên Chúa là Đấng cứu độ mình không ? Bởi vì khi tin
có Thượng đế, con người có quyền đón nhận hoặc không đón nhận Ngài là
Đấng cứu độ mình. Ở nước tôi, người theo Phật giáo thì rất nhiều và
người phật tử chỉ tin Đức Phật độ trì mình chứ đâu có tin ngài là đấng
cứu độ. Ngòai Phật giáo là tôn giáo chính và một số tôn giáo khác nhỏ
hơn, còn lại, đa phần người dân của đất nước Trung Hoa thân yêu của
tôi là những người không tin thờ gì hết. họ là đảng viên đảng Cộng sản
hoặc là viên chức nhà nước. Nhận thức của họ về tôn giáo rất mơ hồ và
lập luận của họ cũng một chiều y như là bã mía được nhai đi nhai lại
rất nhiều lần, từ người này đến người khác…

Hôm trước lễ Giáng sinh, được Cha Bề trên sai đi lên Huyện để mua
ít đồ về làm quà Giáng sinh cho anh em trong nhà, đang lúc chờ xe đến,
tôi đã gặp một anh cán bộ nhà nước có nhà ở phía trước cổng Đan viện…
Thế là một cuộc trao đổi đầy thú vị giữa tôi và  anh cán bộ ấy xung
quanh chuyện có Thượng đế hay không có Thượng đế :

– Hôm nay làm gì mà anh đi sớm dữ vậy ?

– À, tôi có việc lên Huyện anh à.

– Xe chưa tới đâu, vô đây uống ly trà nóng đi.

– Được, được, cám ơn

– Tôi nghe nói mấy ông bên đạo không lấy vợ phải không ?

– Đúng rồi, chúng tôi đi tu nên không lấy vợ, lập gia đình

– Vậy cũng hay, nhà nước cũng đỡ lo tăng dân số …ờ mà này, nếu nhà
không có đàn bà thì ai lo cơm nước cho … à tôi biết rồi, có mấy bà sồn
sồn hay rũ nhau vô trong làm công quả đó chứ gì ?

– Có đâu ! Họ vô để đọc kinh, cầu nguyện và thăm hỏi các cha, các
thầy, chứ đâu mà nấu cơm nấu nước làm gì.

– Kể cũng hay ! Tụi tui ngòai này có một bà còn thấy chưa đủ, có
cha còn lén phén 2, 3 bà mà còn chưa chịu thôi … vậy mà trong đó ở
được vậy cũng hay lắm. Nhưng để nói anh nghe, thời nay văn minh tiến
bộ rồi, ít có ai tin có trời, có Thượng đế nữa, không biết rồi mai đây
các anh làm sao chứ bây giờ tụi này thấy mấy cha lạc hậu quá. Nhà nước
luôn tôn trọng tự do của nhân dân nhưng không cho mê tín dị đoan …

– Anh nói thời nay văn minh tiến bộ, ít còn ai tin có Chúa, có
Thượng đế… đó là điều anh nghĩ vậy thôi, chứ mỗi lần tôi có việc lên
Huyện, lên Tỉnh, khi đi ngang các chùa chiềng đều thấy có rất nhiều
người đến thắp nhang khấn Phật lắm, điều đó chứng tỏ họ còn tin vào
thượng đế lắm chứ !

– Nhưng mà khoa học đã chứng minh không có Thượng đế, Thượng đế đó
chẳng qua chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người mà thôi.
Bởi vậy, tôn giáo chỉ là viên thuốc phiện ru ngủ nhân dân quần chúng
là đúng lắm.

– Ồ sao anh lại nói vậy ! Nếu tôn giáo là viên thuốc phiện thì tại
sao nhà nước lại cho tự do tín ngưỡng. Không lẽ nhà nước lại tự mâu
thuẫn hay sao ?

– Ừ , đúng rồi, nhà nước chỉ cho tự do tín ngưỡng chứ không cho mê
tín. Tín ngưỡng là điều mình tin rồi mình ngưỡng mộ và tôn thờ, mà
những điều mình tin là gì? Đó là những điều mình trông thấy được, nắm
bắt được, chứ những thứ mờ mờ, ảo ảo, triết lý cao sâu … rồi gán vào
đó một thứ thần thiêng huyền bí để hù dọa quần chúng nhân dân là không
có được.
– Anh vừa nói niềm tin là những gì mình trông thấy được mình mới
tin, thì đây tôi hỏi anh : Anh đã thấy Mao chủ tịch chưa ? Chúng ta
chỉ thấy hình của cụ ấy thôi, nhưng tiến lên một chút nữa, anh đã thấy
Các- Mác, Angen chưa? Tôi thì chưa thấy và nếu như lời anh nói thì tôi
có thể tin là không có 2 ông ấy vì tôi chưa từng thấy 2 ông ấy bao
giờ. Thôi nói chi cho xa, tôi hỏi anh, anh có thấy ông cố nội của  anh
chưa ? May ra thì anh chỉ mới nhìn được mặt ông nội anh là cùng, thế
thì anh có dám nói là anh không tin có ông cố nội anh hay không ? Gần
hơn chút nữa, anh có bao giờ nhìn thấy lông mi của  anh chưa ? Nó xuất
hiện trước mặt anh hằng ngày mà anh có thấy bao giờ đâu, anh dám nói
là không có nó không ? Một điều dễ hiểu hơn nữa là anh có tin có điện
không, hay anh có tin có gió không ? Điện là gì? Gió là gì ? Anh thử
chỉ cho tôi thấy chúng coi để tôi tin là có chúng. Những thứ đó chúng
ta chỉ có cảm nhận mà biết được có chúng mà thôi. Ví dụ như khi thấy
mát mát, chúng ta biết ngay đó là do gió thổi, hoặc cắm bóng đèn vào ổ
điện, đèn cháy sang, chúng ta nhận ra là có điện chạy qua bóng làm nó
phát sáng … Bởi thế những gì anh bảo phải thấy thì mới tin là có là
điều không đúng.

Vừa rồi tôi mới nói đến những điều rất bình thường mà ai ai cũng
có thể biết được nếu chịu khó suy nghĩ một chút, còn những điều khác
cao hơn như linh hồn chẳng hạn, chúng ta không hề thấy linh hồn là gì
cả nhưng chúng ta phải tin là có linh hồn vì mỗi khi ta làm việc lành
thì cảm thấy vui vui, còn những khi làm những chuyện không đàng hòang
thì lương tâm ta cứ bứt rứt, khó chịu … những thứ đó là gì nếu không
phải là linh hồn mà ai ai cũng có nó…

– Anh nói thì cũng đúng, nhưng chúng tôi được học tập như thế và
phải giữ vũng quan điểm chính trị của mình

– Như anh vừa xác nhận là tôi nói đúng, điều đó cho thấy chúng ta
cùng tin có trời, có Thượng đế…, còn việc chấp nhận cách công khai hay
không là việc riêng của anh, tôi luôn tôn trọng nhưng không tán thành
việc anh cho tôn giáo là viên thuốc phiện được.

– Vậy chứ anh nghĩ sao về tôn giáo ?

– Theo tôi, tôn giáo là một phương thế giúp con người thực hiện
hành vi tôn thờ Thượng đế mà mình đã đón nhận. Vì thế, khi nói đến tôn
giáo là phải đề cập đến việc nghi lễ và những hệ lụy theo sau nhằm
giúp con người an tâm trong đời sống tâm linh.

– Nhưng tôi nghe đâu bên đạo hay tuyên truyền về sự yếu hèn của
con người hầu làm con người mất đi tính đấu tranh giai cấp, làm chủ
bản thân, làm chủ vận mệnh đất nước, thóat ách nô lệ ngọai bang …

– Ở đây tôi không muốn nói đế chính trị, giai cấp công nông… hay
bất cứ cái gì khác có đụng chạm đến nhà nước. Chúng ta chỉ nói chuyện
có Thượng đế hay không và việc tin thờ Ngài qua đời sống tôn giáo mà
nhà nuớc cho phép chúng tôi được tự do.

– Ờ ờ.. đúng vậy, chúng ta không đụng đến chính trị…

– Nếu vậy thì tôi cũng xác nhận lại với anh là tôn giáo chỉ dạy
cho con người biết cách sống cho đẹp lòng Thượng đế mà thôi. Riêng bên
Công giáo chúng tôi thì ngòai việc sống đẹp lòng Chúa rồi, chúng tôi
còn học cách nhận ra sự hiện diện của Ngài trong mọi sự vật đang hiện
hữu trước mặt mình nữa. Đạo chúng tôi là đạo hy vọng, hy vọng được cứu
rỗi về phần hồn lẫn phần xác, và muốn được cứu thì phải giữ đạo cho
đàng hòang, giữ những điều ngay chính, ăn ngay ở lành, phải hiền diệu,
hy sinh hãm mình chứ không phải tự ti mặc cảm, phó thác cho số phận
may rủi và đặc biệt phải học sống khiêm nhường như Thiên Chúa của
chúng tôi là Đức Giêsu, bởi vì chỉ có sự khiêm nhường chấp nhận mình
với những việc bình thường và cố gắng vươn lên thì ơn cứu độ của Chúa
mới có hiệu quả nơi mình thôi. Như anh thấy đó, nhà nước cũng cần có
những cán bộ khiêm tốn, nhìn nhận năng lực thực sự của mình và cố vươn
lên thì việc vận hành đất nước mới tốt đẹp được. Còn ông cán bộ nào tự
cao tự đại, rêu rao đủ thứ mà chẳng làm được bao nhiêu hoặc nói một
đàng làm một nẻo thì rất là tệ hại cho đất nước.

– Thôi, xe đến rồi, anh chuẩn bị đi là vừa, dịp khác mình sẽ trao
đổi tiếp nhé. Tôi cũng muốn nghe anh nói cái gì đó về Chúa của anh
nữa, hay lắm ! Thôi nhe.

    Lạy Chúa, xin ở giữa chúng con và giúp cho người anh em chúng con
nhận ra sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời này. Amen

Bài liên quan:

                         

Bài liên quan: Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 1

                         Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 2

                            Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 3

                           Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 4

                           Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 5

                            Hành Trình đi tìm Chúa của tôi: Phần 6

 

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Dòng Xitô Thánh Gia Việt Nam và được gắn thẻ , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s