“Sống Đức Tin : vào Thiên Chúa & vào tha nhân”

thayxitoTuy đã  kết thúc Năm Đức Tin. Xitothanhgia.wordpress.com xin  chia sẻ đến cùng quý vị   Bài  suy niệm Lời Chúa của ngày  TĨNH HUẤN ANH EM KHẤN TẠM ĐÃ HỌC XONG BAN TRIẾT HỌC & CÁC NGÀNH NGHỀ (09 tháng 10 năm 2013 Thứ Tư sau CN 27 TN  – Lc 11,1-4) tại Đan Viện Xi-tô Thánh Mẫu An Phước với chủ đề: “Sống Đức Tin : vào Thiên Chúa & vào tha nhân”của Cha M. FranÇois  de Sales Trần Minh Thái. Bài  ngắn gọn và khơi dậy những ý tưởng thực hành thật hay và sâu sắc qua cách cầu nguyện từ Câu Kinh Lạy Cha (Kinh Lạy Cha – Lc 11,1-4) để chúng ta cũng có cơ hội chia sẻ cho nhau kinh nghiệm Đức Tin  vào Thiên Chúa và vào tha nhân trong đời sống hàng ngày, lại càng phù hợp đối với Năm phúc Âm Hóa Gia đình.

*****

**

Các thầy dòng có thói quen đọc lời nguyện tắt. Các thầy dùng nhiều hình thức khác nhau: như dùng câu truyền thống đan tu là “lạy Chúa Trời, xin tới giúp con”, hoặc câu “lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa”.

Nhưng có một thầy thích dùng Kinh Lạy Cha. Một lần kia thầy bắt đầu đọc:

–  Lạy Cha chúng con ở trên trời …Thiên Chúa liền đáp lại lời thầy đọc :

+ Chào con, con gọi Cha có chuyện gì vậy ?

– Sao Ngài lại cắt ngang lời con, con đang đọc kinh mà !

+ Nhưng Cha vừa nghe con gọi đến Cha.

– Con gọi đến Ngài sao ? Không ! đâu phải vậy, con luôn đọc kinh như thế, lại là đọc bài Kinh cao trọng nhất đó. Vâng, con luôn đọc : Lạy Cha chúng con ở trên trời…

+ Đúng mà, thêm một lần nữa con lại gọi Cha đến, con muốn thưa một chuyện gì với Cha phải không ? Nào con hãy bắt đầu thưa chuyện đi!

– Chúng con nguyện danh Cha cả sáng …

+ Con có nói thật không đó ?

– Con nói thật cái gì ?

+ Nói thật là “nguyện cho danh Cha cả sáng”. Ý nghĩa của câu này là gì con biết không ?

– Nó có nghĩa là … là … Trời đất, làm sao con biết được nghĩa là gì ?

+ “Danh Cha cả sáng” có nghĩa là như Cha Thánh Biển Đức dạy đó : Không quý gì hơn Cha (TL 4, 21).

– Vậy à ? con hiểu rồi. Thôi để con đọc kinh tiếp: Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời…

+ Con có làm như vậy thật không ?

– Làm như ý Cha hả, đương nhiên rồi. Con thuộc nằm lòng lời Cha Thánh Biển Đức dạy : “Chớ gì chúng ta chu toàn bổn phận của kẻ ở trong Nhà Chúa, chúng ta sẽ được thừa hưởng Nước Trời” (TL, lt, 39). Tuyên Ngôn Hội Dòng chúng

con khẳng định : ‘đan sĩ tận tâm chu toàn mọi công tác bề trên giao phó, với tinh thần sáng tạo, với lòng khiêm tốn, trong giới hạn đức vâng lời’ (TN, 11).

+ Chu toàn bổn phận, theo nguyên tắc đó là vâng phục. Nhưng Cha chỉ thấy con bằng mặt chứ không bằng lòng. Nên Cha không muốn con chỉ học thuộc Thánh Luật và Tuyên Ngôn Hội Dòng. Cha còn muốn con đồng cảm với Cộng Đoàn (Sentire cum Ecclesia -To think with the Church) khi thực hành Tu Luật và Tuyên Ngôn Hội Dòng. Đó là giáo huấn của Hội Thánh của Cha.

Cụ thể, Cha muốn con bỏ đi những thói quen riêng không phù hợp với sinh hoạt Cộng Đoàn hiện nay, nhờ đó con mới có thể quan tâm giúp đỡ anh em  hoàn thành bổn phận mỗi ngày. Con có nhớ lời Cha Tổ Phụ con dạy như thế này không : “Muốn được thương yêu anh em, phải ra khỏi mình là bỏ mình đi, thì mới thương yêu anh em được. Chúng ta hay yêu mình quá, cả ngày cứ nghĩ đến mình, còn anh em thì không được nghĩ tới. Mình đau chi một chút, lấy làm cả thể lắm; còn anh em đau, mình không lấy làm chi cả, vì chúng ta yêu mình quá” (DN 112).

– Tại sao Ngài lại trách móc những điều này nơi con. Ngài thử nghĩ xem, trong nhà còn bao nhiêu kẻ giả hình đang ngồi đó, Ngài hãy nhìn kỹ đi kìa!

+ Xin lỗi con! Con đừng xét đoán và kết án người khác là giả hình. Cha cũng thấy con nhiều lần ‘nín thở qua cầu’ rồi đó. Con có biết điều đó ảnh hưởng xấu đến anh em khác lắm không ?

– Con thông hiểu rồi, vì Cha Thánh dạy ‘bậc khiêm nhường thứ 8 là trong Đan Viện, Đan Sĩ không làm gì ngoài luật chung và gương lành các bậc trưởng thượng’ (TL 7, 55)! Vậy Ngài hãy để cho con đọc kinh tiếp tục: Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày.

+ Nhưng ‘vòng hai’ của con đang có chiều hướng phát triển. Con không nghe thiên hạ xầm xì ‘thầy dòng gì mà béo trắng như hoạn quan’, ‘thầy dòng gì mà nực mùi thơm hàng hiệu’ sao! Con không chút khổ chế, con không sợ sa lầy vào việc lỗi đức khiết tịnhkhó nghèo sao. Con quên nguyên tắc “trì trai giữ giới” (có chay tịnh mới giữ được phẩm giới của mình) rồi sao!

Khi con đọc “Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày”, con phải nhớ rằng đây là trách nhiệm của con đối với hàng triệu triệu người đang đói khổ trên thế giới, hãy lo cho họ thức ăn đầy đủ hằng ngày. Con đừng quên nguyên tắc bác ái của Kitô giáo: Lao động theo năng lực và hưởng thụ theo nhu cầu; và cũng đừng quên Giới Luật thứ 5 của Hội Thánh mà Sách Gíao Lý HTCG (số 2043) dạy: góp của cải vật chất cho các công trình của Hội Thánh (x.Giáo Luật  222 § 1).

Con có lời khấn vĩnh cư, nên con cần nhớ lời thánh phụ Benado : “mức độ tình yêu là yêu không mức độ”, để thấy được những gì con đang làm cho Cộng Đoàn chưa là gì đâu, đừng tự mãn mà sinh kiêu căng và lỗi lời khấn.

Người giàu thật là người biết cho; người nghèo thật là người chỉ biết nhận. Người giàu thật là người có rất ít nhu cầu nên luôn cảm thấy đủ; người nghèo thật là người có quá nhiều nhu cầu nên luôn cảm thấy thiếu. Sự giàu có thật là giàu trong tâm hồn; sự nghèo nàn thật là một tâm hồn trống rỗng.

Bởi vậy cái giàu vật chất hay đi đôi với cái nghèo tâm hồn. Và đó cũng chính là cái nguy hiểm của vật chất : Nó khiến chúng ta quá chú ý đến cái “có” mà quên xây dựng cái “là” của mình.

Mà những cái “có” ấy chỉ là vật chất và ngoại tại, nên chúng dễ khiến chúng ta lơ là với những giá trị tinh thần và cuộc sống nội tâm.

Quá quan tâm đến vật chất, chúng ta còn có thể bị chúng che mờ cặp mắt không còn nhìn thấy tha nhân và Thiên Chúa. Sự giàu có thật được đo không phải bởi những thứ người ta thu tích, mà bởi những thứ người ta cho đi. Sự giàu đáng giá nhất là giàu trong tâm hồn.  Khi chúng ta đóng cửa lòng mình lại là lúc chúng ta bắt đầu chết; Khi chúng ta mở cửa lòng ra là lúc chúng ta bắt đầu sống.

– Ngài nói nhiều quá làm con chia trí. Ngài hãy để con đọc kinh tiếp: Xin Cha tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con!

+ Cha thấy con đối xử không đẹp với một người anh em, dù chỉ một người anh em. Sao con lại có thể nói là “không thể đội trời chung” với người anh em đó?

– Ngài đừng có nhắc đến cái tên khốn nạn ấy! Ngài biết mà, hắn đáng ghét.. hắn… hắn…Nói tóm lại là con không thể nhìn mặt hắn, gặp mặt hắn là con thấy ghét.

+ Cha biết ! Cha biết ! Nhưng mà con vừa đọc “xin Cha tha nợ cho chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, sao con lại gọi người anh em là “hắn” !

– Thật ra con đâu muốn nghĩ như vậy, vì con đã nghe nhiều lần Cha Thánh Biển Đức dạy ‘đừng tích lòng thù oán’ (TL 4, 23) và ‘làm hòa với người bất thuận trước khi mặt trời lặn’ (TL 4, 73).

+ Vì con luôn cảm thấy bất mãn trước mọi sinh hoạt trong nhà, con ghen tị với những anh em khác, nhất là với những anh em làm theo ý Bề Trên.

Cha muốn chữa cho con khỏi tính xấu này. Tiên quyết: con hãy xác tín là người anh em ấy thật dễ thương, con nhìn lại người anh em ấy đi. Cha nói lại, người anh em ấy thật dễ thương vì người anh em ấy luôn cầu nguyện cho con, luôn chu toàn bổn phận của anh ấy nên con mới có cuộc sống ổn định nơi đây. Con mau làm hòa với người anh em ấy, trái tim của con sẽ được đầy tràn an bình, vì con tha thứ cho người khác thì Cha cũng tha thứ cho con (Mc 11,25).

– Dạ. Con đọc trong Di Ngôn, con thấy Cha Tổ Phụ nói ‘xét ý trái cho kẻ khác, thường lầm luôn, mười lần chưa được một lần trúng, mà cho đi có trúng, có nhằm cũng vô ích’ (DN 123). Không biết con có thể vượt qua được thử thách này không ?

+ Cha sẽ giúp con, “ơn Cha đủ cho con”.

–  Con rất thích tư tưởng sau đây của một ai đó trong bài “Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai”. Tác giả viết : 

Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn . Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm… Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm. Đừng hứa khi đang… vui ! Đừng trả lời khi đang… nóng giận ! Đừng quyết đinh khi đang… buồn ! Đừng cười khi người khác… không vui ! Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ thôi. Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe. Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi. Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với mình.

Thưa Ngài, con biết thế, nhưng không biết con có làm được không ?

+ Can đảm lên, Cha đã nói : Ơn Cha đủ cho con. Cha Thánh Biển Đức cũng đã dạy con : Chớ bao giờ thất vọng về lòng Chúa thương xót (TL 4, 74).

– Còn một câu nữa, xin cho con đọc tiếp : –  Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.

+ Không bao giờ Cha muốn điều xấu cho con. Con hãy viết ra giấy những gì làm cho con bị cám dỗ.

– Ý Ngài muốn nói gì ?

+ Con viết những khuyết điểm của con ra giấy để con ý thức hơn. Những khuyết điểm đó, như : tính ích kỷ, ghen tương, bất mãn, xét ý trái cho anh em, hoang phí trong sử dụng của cải… Sa vào những điều đó, chính là sa vào chước cám dỗ.

– Con nghĩ đây là lần đọc Kinh Lạy Cha khó nhất mà từ hồi nào đến giờ con đã đọc.

+ Đúng, con thấy khó vì con “đọc” Kinh Lạy Cha chứ không phải con “cầu nguyện” bằng Kinh Lạy Cha. Con đừng quên rằng: nhờ siêng năng cầu nguyện (TL 4, 56) mà con nhận ra Thánh Ý của Cha. Nhưng con nhận ra được là khó thì rất tốt,  có nghĩa là con đang tiến, như Cha Tổ Phụ con dạy “trước không phải, thì sau phải” (DN 146).

– Con chưa đọc xong kinh Lạy Cha, Ngài lại ngắt lời con rồi. Ngài cho con thưa tiếng cuối cùng : Amen.

+ Con thật đáng thương. Cha cứ ngỡ là con tâm sự với Cha qua Kinh Lạy Cha. Nhưng không phải, con chỉ đọc Kinh Lạy Cha. Vì thế con không muốn nghe Cha tâm tình với con. Con chỉ muốn mau đọc đến chữ cuối cùng là Amen. Cách thức của con như thế, làm Cha liên tưởng tới một bài viết mà Cha mới đọc trên Internet : “ĐƯỢC ! ĐƯỢC !”

Sống 1 kiếp , Bình An là được

2 bánh 4 bánh, đi được là được.

Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được

Người xấu người đẹp, dễ coi là được.

Người già người trẻ, miễn khỏe là được

Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được  …

– Nhưng, trong văn học Việt Nam, cụ Nguyễn Công Trứ trong bài thơ “Chữ nhàn” cũng đã viết : Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc. Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn ? Có nghĩa là: Biết đủ là đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ. Biết nhàn là nhàn, đợi cho nhàn thì bao giờ mới nhàn ?

+ Cuộc sống một thầy dòng lại chấp nhận an thụ phận như thế sao. Con có lời khấn ‘canh tân đời sống’ mà. Lời khấn này phải diễn tả được 2 điều Cha dạy trong Tin Mừng: phải nên hoàn thiện như Cha trên trời (Mt 5,48), phải khai thác triệt để nén vàng tài năng Cha trao phó (Lc 19,12-27 ).

Con cứ ngỡ là khi đọc Kinh Lạy Cha là con đã dùng một phương thế tuyệt hảo giúp con ‘nên thầy dòng và để kết hiệp với Chúa’. Con không ý thức nhờ việc này mà con ‘tưởng nhớ Chúa hằng ở kề bên con luôn ngày luôn đêm’ (DN 136) … và nhất là hôm nay phải toát mồ hôi khi bị Ngài hỏi chuyện. Quả là Ngài ở bên con !

+ Cha hằng ở cùng con, và muốn giúp con biến lời Kinh Lạy Cha con thường đọc thành những hành động tốt của con, là phải hướng về Cha và về anh em của con. Từ nay, con không đọc Kinh Lạy Cha nhưng là con cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Làm như thế là con đã chu toàn Điều Răn Mới: như Cha đã yêu thương các con, các con cũng hãy yêu thương nhau (Ga 13, 34), là minh chứng Đức Tin thành việc làm cụ thể.

Trước khi từ giã con, Cha muốn nhắc lại với con điều mà Hội Dòng chúng con đang cùng nhau học tập, chủ đề khóa Tĩnh Huấn này, đó cũng chính là lời xác tín của Hội Dòng : “sống đức tin : sống vào Thiên Chúa và vào tha nhân”.

Đức Tin là một tiềm năng do chính Thiên Chúa phú bẩm cho con người, gieo vào lòng con người một cách nhưng không. Đức tin này chỉ triển nở khi người mang lấy nó hấp thụ sức nóng từ Thiên Chúa để cho nó nẩy mầm lên cây, cây này chỉ sống được khi đương sự đem ra cấy trồng trong môi trường tha nhân. Ánh Sáng Thiên Chúa làm cho cây đức tin tỏa bóng, bóng ấy in trên nền tha nhân.

Chính vì thế, như minh họa lời thánh Giacôbê nói ‘nhờ hành động mà đức tin nên hoàn hảo’ (Gc 2, 22), Cha Tổ Phụ con đã dạy : “chúng ta xét mình coi, ngày hôm nay tôi có làm chi cho Bề Trên và anh em tôi được vui chăng ? Coi ngày hôm nay tôi có cố gắng làm việc chi cho Bề Trên và cho anh em tôi bớt sự khó nhọc không ? (DN 112) Cái tính hiện sinh của điều Cha Tổ Phụ con nói là ‘ngày hôm nay’, nhắc cho con mỗi ngày, chứ không phải chỉ một ngày là xong. Vì thế mà Cha Tổ Phụ con khẳng định  : ‘cái đạo ăn chay, cái đạo đánh tội, cái đạo Chầu Thánh Thể các đạo ấy dễ mà không chắc chi, còn cái đạo yêu thương anh em, đạo ấy thì chắc là đạo’ (DN 112).

Con đừng quên lời thánh Giacôbê: ‘nhờ hành động mà con người được nên công chính, chứ không phải chỉ nhờ đức tin mà thôi. Một thân xác không hơi thở là một xác chết, cũng vậy, đức tin không có hành động là đức tin chết’ (Gc 2, 24.26).

Cha ước mong từ nay trở đi, con không chỉ đọc Kinh Lạy Cha, nhưng cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha. Nhờ đó, con khám phá ra tôn ý của Cha, con lấy sức mạnh từ nơi Cha, để những việc con làm là chứng từ trình bày đời sống Đức Tin của con vào Thiên Chúa và vào tha nhân. Đó là con đã trở nên chứng nhân Lòng Thương Xót của Cha cho trần gian.

(Cảm hứng theo nguồn:

http://giesulove.net/diendan/trang-suy-niem-va-cau-nguyen/9763-suy-niem-kinh-lay-cha.html)

Bài này đã được đăng trong ĐV An Phước và được gắn thẻ , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s